Lòng tin của người cha đã cứu sống con mình

Suy niệm ngày 16.03.2026
Thứ Hai, tuần IV – Mùa Chay

(Gioan 4,43-54)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan

Khi ấy, sau hai ngày lưu lại Samari, Đức Giêsu đi Galilê. Chính Người đã quả quyết: ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình. Khi Người đến Galilê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giêrusalem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.

Vậy Đức Giêsu trở lại Cana miền Galilê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Caphácnaum. Khi nghe tin Đức Giêsu từ Giu-đê đến Galilê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. Đức Giêsu nói với ông: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!” Viên sĩ quan nói: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!” Đức Giêsu bảo: “Ông cứ về đi, con ông sống.” Ông tin vào lời Đức Giêsu nói với mình, và ra về. Ông còn đang đi xuống, thì gia nhân đã đón gặp và nói là con ông sống rồi. Ông hỏi họ con ông đã bắt đầu khá hơn vào giờ nào. Họ đáp: “Hôm qua, vào lúc một giờ trưa thì cậu hết sốt.” Người cha nhận ra là vào đúng giờ đó, Đức Giêsu đã nói với mình: “Con ông sống”, nên ông và cả nhà đều tin. Đó là dấu lạ thứ hai Đức Giêsu đã làm, khi Người từ miền Giu-đê đến miền Galilê.

SUY NIỆM

Câu chuyện về Đức Giêsu cho đứa con của viên sĩ quan người Caphácnaum sống lại không chỉ là một phép lạ chữa bệnh, mà còn là một hành trình khám phá chiều sâu của đức tin. Đứng trước cơn nguy tử của đứa con yêu quý, người cha đã vượt qua mọi rào cản về khoảng cách địa lý, về địa vị xã hội, để đến tìm Đức Giêsu. Hành động của ông cho thấy một niềm hy vọng mãnh liệt vào Đấng mà ông cho rằng có thể cứu con mình.

Thế nhưng, lời đáp của Đức Giêsu dường như là một thử thách: “Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông chẳng tin”. Câu nói ấy vén mở một thực tại: nhiều người đi theo Chúa chỉ vì muốn thấy những điều kỳ diệu, chứ chưa thực sự đặt trọn niềm tin nơi Ngài. Nhưng người cha đã không nản lòng. Ông vẫn kiên trì nài xin: “Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!” Lời cầu xin ấy xuất phát từ một tình yêu thương thuần túy và một niềm tin còn đang hé mở.

Điều làm nên sự khác biệt nơi người cha này chính là phản ứng của ông trước lời phán của Đức Giêsu: “Ông cứ về đi, con ông sống”. Không một chút do dự hay đòi hỏi bằng chứng, ông “tin vào lời Đức Giêsu nói với mình, và ra về”. Đây chính là bước ngoặt của đức tin. Ông đã chấp nhận bước đi trong bóng tối của thử thách, chỉ dựa vào một lời hứa. Niềm tin của ông không còn lệ thuộc vào dấu lạ nữa, mà đã đặt trọn nơi chính Ngôi Lời.

Và kết quả thật diệu kỳ. Ngay lúc ông ra về, gia nhân đã đón báo tin mừng. Đúng vào giờ Đức Giêsu nói “con ông sống”, cơn sốt đã hạ. Lòng tin của ông đã được tưởng thưởng không chỉ bằng sự sống của con ông, mà còn bằng chính đức tin vững mạnh cho cả gia đình: “Ông và cả nhà đều tin”.

Bài học cho mỗi chúng ta thật rõ ràng. Trong cuộc sống, chúng ta cũng thường xuyên đối diện với những “cơn sốt” của thử thách, đau khổ. Chúng ta hay đòi hỏi Chúa phải tỏ dấu lạ theo cách của mình, phải can thiệp ngay lập tức. Câu chuyện này mời gọi chúng ta hãy noi gương người cha: vững vàng trong niềm hy vọng, kiên trì trong lời cầu xin, và trên hết, hãy tin vào Lời của Chúa. Bởi Lời Ngài là sự thật, là sức mạnh, và là chính sự sống. Đức tin đích thực không bắt nguồn từ những gì ta thấy, nhưng từ sự phó thác tuyệt đối vào Đấng ta không thấy. Chính lòng tin ấy mới có thể mang lại sự sống đời đời cho linh hồn chúng ta.

Lạy Chúa Giêsu, xin ban thêm đức tin cho chúng con, để giữa những thử thách của cuộc sống, chúng con luôn biết cậy trông vững vàng vào Lời Chúa, và nghiệm thấy rằng Lời ấy luôn mang lại sự sống và bình an. Amen.

Lm. Fx. Nguyễn